23/03/2026
Tôi bắt đầu từ những ngày còn rất nhỏ, khi những trang vở trang sách không chỉ để viết để đọc mà còn là nơi tôi thả những nét vẽ nguệch ngoạc. Khi ấy, không có khái niệm đúng sai, đẹp xấu, chỉ là một niềm vui rất tự nhiên – vẽ vì thích
Tôi đã lớn lên cùng những nét vẽ ấy.
Có những giai đoạn tôi nghĩ mình đang tiến về phía trước. Nhưng cũng có những lúc tôi đứng yên, thậm chí lùi lại. Có những ngày cảm thấy mình chẳng có gì đặc biệt, chẳng hơn ai, thậm chí tự hỏi: “Liệu con đường này có dành cho mình không?”
Nhưng lạ một điều…
Dù có đi xa đến đâu, dù có chán nản thế nào, tôi vẫn quay lại với nghệ thuật.
Nó không phải là thứ tôi chọn trong một khoảnh khắc.
Mà là thứ đã âm thầm đi cùng tôi suốt cuộc đời.
22 năm – không phải để tôi trở thành một ai đó vĩ đại.
Mà là để tôi hiểu chính mình.
Hiểu rằng nghệ thuật không phải lúc nào cũng là ánh sáng.
Nó có cả bóng tối, sự cô đơn, những lần tự nghi ngờ và những lần im lặng rất dài.
Nhưng cũng chính trong những khoảng lặng đó,
tôi học được cách kiên nhẫn.
Học được cách đi chậm.
Học được cách chấp nhận mình chưa hoàn hảo.
Tôi không còn vẽ để chứng minh với người khác.
Tôi vẽ để giữ lại chính mình.
Tôi không còn chạy theo việc phải thật giỏi.
Tôi chỉ mong mình đủ thật.
Hành trình này không phải là một đường thẳng.
Nó gập ghềnh, vòng vèo, có lúc tưởng như lạc lối.
Nhưng nếu nhìn lại,
tôi chưa từng rời khỏi nó.
Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường dài
tôi không thấy mình là một người thành công rực rỡ,
nhưng tôi thấy mình là một người vẫn còn đang đi.
Và điều đó… đã là rất nhiều.
Tôi không mong tương lai sẽ dễ dàng.
Không mong mọi thứ luôn thuận lợi.
Chỉ mong mình đủ vững bước.
Đủ tin vào con đường đã chọn.
Đủ kiên trì để đi tiếp, dù chậm.
Đủ bình tĩnh để không bỏ cuộc khi mọi thứ trở nên mơ hồ.
Vì tôi biết,
những nét vẽ ngày xưa – những nét vẽ nguệch ngoạc, vô tư, không sợ sai –
vẫn còn ở đâu đó trong tôi.
Và có lẽ…
chính chúng là thứ đã, đang, và sẽ tiếp tục dẫn tôi đi.