02/04/2023
Với mình, chữa lành là một cuộc cách mạng. Cách mạng cho điều gì? Cho sự thật bên trong mình. Thành thật nhất, phơi bày nhất, sâu kín nhất, "là mình" nhất.
Không có công thức chung nào cho việc chữa lành để trở nên giống nhau. Con đường đúng nhất có lẽ là khi bạn biết bạn không giống ai cả, bạn là duy nhất, độc đáo nhất, và bạn không bắt ai phải giống mình. Bạn tôn trọng sự đa sắc màu của tạo hoá.
Năm 2020 khi cơn sóng thức tỉnh bắt đầu.
Đó là lần đầu tiên mình biết đến một sự thật rất khác những sự thật mình từng tin. Lần đầu tiên mình biết đằng sau cái tên này, sau thân thể này, sau nhãn dán này, là một thứ gì đó rất khác. Như đôi mắt được thay tròng và lần đầu tiên thấy bầu trời trong hơn, thấy cuộc sống ưu ái mình nhiều hơn thay vì chỉ toàn hố đen sâu thẳm.
Có rất nhiều phương tiện để biểu hiện sự thật. Và mình chọn nghệ thuật, bởi nghệ thuật được nuôi dưỡng từ cảm xúc. Gọi tên cảm xúc, thấu hiểu cảm xúc, thành thật với cảm xúc là bước đầu tiên của việc thấu hiểu bản thân mình. Những ngày muốn cầm bút lên mà bất lực, mình biết khi ấy mình đang trốn tránh, đang đóng băng, đang mặc áo giáp để đè nén cảm xúc thật của mình.
Mình không theo trường phái trừu tượng. Mình chọn thành thật trong từng nét bút. Mình vẽ mọi thứ mình thấy với nhãn quan của riêng mình. Và cảm xúc của mình lên tranh luôn là thật.
Hãy bắt đầu hành trình chữa lành từ những điều chân thật nhé.
Thuha