11/05/2026
NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG TRANH - Chuyện bây giờ mới kể !
Hôm nay FB nhắc, mới lại thấy bức tranh này. Và cũng hôm nay, mới nhận ra có hình một ngừơi đàn bà trong tranh. Không thể lẫn được. Đó chính là cô ấy!
TÔI
Tôi thường chẳng mấy khi biết mình sẽ vẽ gì. Nói rất thật lòng. Nhiều khi ngồi trước tấm toan trắng, rải những týp màu ra trước mặt, ngồi đồng hàng giờ. Khi vẽ được. Khi không. Vẫn còn nhớ, hôm ấy mua được týp màu Olive Green của Anh quá ưng ý, nên định bụng sẽ vẽ ngay. Rồi cũng chẳng hiểu đã vẽ gì. Chỉ biết rằng, trộn màu trong vô thức, vớ cây bay lớn như cây kiếm mua về từ Đức và vô thức miết những nhát bay trên vải. Ấn. Đè. Trút lên toan mọi thứ từ tiềm thức, trong các sắc độ màu olive. Đen. Nâu. Xanh lá. Vàng đất. Những nhát bay lỏng dần, sắc độ tăng dần. Vuốt, bay...Tôi vẫn nhớ, màu văng tứ tung....Có cái gì đó trong tôi đang gào thét. Rồi vỡ vụn.
Đêm ấy tôi viết một status :
Toang hoác. Đau. Toang hoác. Cười. Ngạo nghễ
Tan hoang. Rách nát.
Lòng người.
Đó là năm 2016. Đến giờ vẫn nhớ cảm giác của thuỷ tinh sắc lẹm cứa vào thịt da, cứa vào tim. Đau quằn quại và âm ỉ.
CÔ ẤY
Cô ấy bình luận vào tranh : “ Có tên mình trên đó !”, và mua tranh trong vòng một nốt nhạc. Tôi ngu ngơ, nghĩ mình biết đọc. Đến hôm nay mới hiểu, mình mới chỉ biết nhìn, mà không thấy. Cô ấy - chính là người đàn bà trong tranh. Người đàn bà ấy, bằng linh cảm không thể nào lý giải nổi, đã bước vào bức tranh - hay bức ra từ bức tranh ? Ở thời điểm ấy, Cô ấy có nhìn thấy chính mình trong tranh không? Cô ấy có hay, khi ấy 5.2016- có những cơn sóng sắp đổ lên cuộc đời cô ấy không ?
Dù tôi không vẽ cô ấy, -tôi còn chẳng biết mình đã vẽ cô ấy-, vậy mà đó chính là cô. Đúng từ thần thái tới mái tóc. Và đúng cả với cuộc đời cô ở thời điểm sau 2016. Mãi sau này tôi mới hay, khi những vòng xoáy trong tranh thực sự là những cơn sóng lớn của cuộc đời cô.
Đến hôm nay, đã nhiều năm trôi qua rồi, mong là nỗi đau quằn quại trong cô ấy ngày đó - cũng như nỗi đau của tôi - đã thành sẹo. Và tôi tin rằng, mỗi lần ngắm tranh, cô ấy sẽ nhớ lại một thời sóng gió, để vững tin rằng, nhờ đó mà có cô của ngày hôm nay.
Cả tôi và cô ấy, đều được tái sinh - reborn - từ bức tranh mang tên :
KHỞI NGUỒN CỦA SỰ SỐNG !