26/02/2026
Ngày mình còn bé, má mình từng nói với mình về nghề chỉ có 3 chữ “nghề dạy nghề”.
Mà ngày xưa còn non quá, đã đi làm đâu, nên không hiểu “nghề dạy nghề” là gì.
Cho đến khi ra trường, tốt nghiệp chuyên ngành Thiết kế nội thất, mình làm việc này việc kia, chỉ có vẽ là mình chăm chỉ nhất.
Rồi đến lúc mình tự cho bản thân 1 cơ hội với nghề Hoạ sĩ. Với rất nhiều lời động viên từ bạn bè, mình đã có những lớp vẽ rất chill cùng những bạn học viên rất dễ thương. Từ 1 lớp cơ bản ban đầu, mình mở thêm được lớp nâng cao, và bây giờ có cả lớp 1:1.
Mình dần nhận ra: Khi mình ở lại đủ lâu với nghề, nghề sẽ dạy cho mình cần phải làm gì, gặp gỡ những ai, và nghề bắt đầu mở ra những cánh cửa mới.
Cho nên mình rất biết ơn công việc của mình. Càng ngày mình càng thấm lời má dạy và dần trở thành hiện thực trong cuộc sống của mình.
Hiện tại, bên cạnh công việc là một Cô giáo dạy vẽ đồng hành cùng những người tìm đến hội hoạ 1 cách rất chill, mình còn là Hoạ sĩ vẽ tranh.
Nhờ công sư phụ, mình đã có cơ hội hợp tác cùng studio để tranh của mình được đi xa hơn - đến những không gian sống, những căn nhà, doanh nghiệp hay những gia đình yêu thích nghệ thuật chơi tranh.
Đây là bức tranh mình vừa mới hoàn tất. Mình rất biết ơn khi tranh của mình sẽ có duyên được treo trong phòng khách ấm áp của một tổ ấm nào đó, hay hiện diện tại một sảnh không gian chú trọng đến vẻ đẹp của cả con người và thiên nhiên…
“Nghề dạy nghề” hoá ra không chỉ là lý thuyết, mà là 1 con đường, và mình hiện tại đang đi đúng trên con đường đó.