07/07/2024
Chiếc Taxi đen hùm hụp, một bảo thủ đặc trưng của người Anh, đỗ rón rén trước cửa một gallery ở khu Mayfair, London. Cánh cửa ngập ngừng để lộ ra một con chó, một cái gậy và một cặp kính đen. Bước xuống là một chiếc áo khoác sù sụ, không cũ nhưng cũng không thể nói là đắt tiền. Chỉ đến lúc người đàn ông khua cây gậy dò đường cộc cộc vào cửa kính thì nhân viên mới chạy ra mở cửa vì họ không cảm nhận được ông già kín mít này có thể là một ông khách.
Sau một vài câu xã giao về thời tiết, người đàn ông ngỏ ý mua một bức tranh của Picasso, ông nói là ông thích họa sĩ này từ lâu và hôm nay là cơ hội để ông thỏa cái thích của mình. Lúc đó con chó chắc sốt ruột muốn ra phố nên đã kéo sợi dây xích làm người đàn ông giật mình đánh rơi chiếc máy trợ thính. Cô nhân viên phải giúp ông nhặt lên cài lại vào tai và phát hiện ra ông là người khiếm thị. Sau khi biết ông già không nhìn được cũng không nghe được muốn mua tranh của Pi thì cô nhân viên không dám trực tiếp bán hàng mà phải gọi chủ gallery ra để chốt deal. Ông khách nói tôi đã đến đây sáu năm trước nhưng không đủ tiền, giờ thì tôi có đủ, tôi muốn mua một bức. Chủ phòng tranh thực sự bất ngờ vì một người không nhìn được, không nghe được thì bức tranh của ai đó có ý nghĩa gì cơ chứ! Tuy nhiên ông vẫn báo giá là bức tranh bó hoa in lại của Pi có giá 11 ngàn bảng. Ông khách mỉm cười hài lòng gập tờ biên lai làm bốn cho cẩn thận vào ví và nhờ gọi giúp một chiếc taxi màu đen.
Về tới nhà, mở toang cửa số phòng ngủ để những bông tuyết đầu mùa có cơ hội bám vào bậu cửa, người đàn ông đặt cẩn thận bức tranh lên giá đỡ, sờ từng đường gân trên khung gỗ mà không biết rằng đó là một bức giấy trắng, trắng như tuyết đang rơi ngoài kia.
Con cháu đến chơi tất cả đều khen đó là một bức tranh đẹp, còn người chủ gallery đã theo địa chỉ hóa đơn gửi lại số tiền cho người vợ.
Nghe nói sau khi ông chết nhà đấu giá Chrisby đã bán bức đó được hơn trăm ngàn gửi cho quĩ từ thiện.