25/12/2025
The Blind Girl (1854-1856)
Millais đã vẽ nên một cảnh tượng lay động lòng người — vừa duyên dáng, vừa phảng phất nỗi bi cảm. Hai nhân vật, một thiếu nữ trẻ và một bé gái, ngồi trên bờ một con suối. Sự xuất hiện của cầu vồng đôi ở phía sau, cùng ánh nhìn say mê, đầy phấn khích của em bé nhỏ tuổi hơn, gợi ý rằng cơn mưa vừa mới dứt. Em đang nép vào trú mưa dưới khăn choàng của chị. Đó là một trong những khoảnh khắc rực rỡ của mùa xuân. Ta biết đó là mùa xuân nhờ những bông hoa lưu ly ở góc trái phía dưới, và cảnh những chú cừu non đang gặm cỏ ngoài cánh đồng.
Đối lập với nền mây xám, khung cảnh hiện lên tươi tắn và tràn đầy sức sống.
Tuy vậy, không phải mọi thứ đều trọn vẹn trong khung cảnh tưởng như bình yên này. Người thiếu nữ với chiếc đàn accordion đặt trên đùi là một người mù. Ta biết điều đó nhờ mảnh thẻ nhỏ đeo quanh cổ cô, khắc dòng chữ: “Pity the Blind” — “Hãy thương xót người mù”. Chi tiết này, cùng với trang phục giản dị của cô, gợi rằng cô có thể là một nhạc công lang thang hoặc một người ăn xin.
Cô không thể nhìn thấy cầu vồng đang cuốn hút toàn bộ sự chú ý của em gái mình. Bàn tay cô nắm lấy tay người bạn đồng hành, những ngón tay chạm vào những ngọn cỏ bên mình. Cô dường như chìm sâu, tập trung vào trải nghiệm nội tâm — có lẽ cảm nhận được hơi ẩm còn vương trong không khí và hơi ấm của ánh mặt trời dẫu không thể trực tiếp tri nhận thứ ánh sáng huy hoàng đang bao bọc lấy mình ~