08/05/2024
"Mình vươn cánh tay lên khỏi mặt nước, vùng vẫy khỏi thứ chất lỏng đặc sệt luôn cố kéo chìm mình xuống"
Mình không muốn mãi mãi chấp chới như thế.
- Kỷ luật - đấy là cách mình đạp chân.
- Nén lại cảm xúc tiêu cực - đấy là cách mình nín thở.
- Thành tựu - đấy là cách mình vùng vẫy.
Mình có thể bất chấp mọi thứ để chạy theo Tự do - thứ ánh sáng mặt trời được khúc xạ bởi không biết bao nhiêu tầng nước. Và Tình yêu là lực đẩy acsimet, giúp mình ngoi lên lại trong vô vàn lần mình chìm sâu xuống đáy.
----------------------------------------
Mình không rõ vòng lặp đấy bắt đầu từ lúc nào, chỉ biết là nó rất dài.
Tệ là, khi mình ngoi lên khỏi mặt nước, mình thấy cả một đại dương.
Tệ là, chỗ mình ngoi lên, đang có bão.
----------------------------------------
Mình không cần được thấu hiểu. Xét trên khía cạnh nào đấy, mình có nét tương đồng với một lập trình viên bị nhét vào tay một đống code lỗi, hoặc một bác sĩ bị mắc chứng bệnh nan y mà bản thân đã nghiên cứu trong suốt sự nghiệp.
Mình biết hành trình này chỉ có một mình mình, biết mình cần làm gì, biết giới hạn của bản thân và tự có liệu trình phù hợp.
Kể cả thế, cơn bão đấy vẫn quá lớn.
----------------------------------------
Mình không biết nữa, là thương cảm trong thế giới này quá ít hay là phán xét quá dễ?
Mình không đòi hỏi thấu hiểu hay đồng cảm, thứ đấy là viển vông. Chỉ là, khi nỗi đau đã hiện hữu ở cả tầng ngoài, khắc lên biểu bì, đọng thành cặn muối trượt dài trên má rồi tan vào hư không, việc kết nối với nhau vẫn khó đến như thế sao?
----------------------------------------