Gallery39A Lý Quốc Sư

Gallery39A Lý Quốc Sư Trang fanpage chính thức của G39 Lý Quốc Sư, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

01/02/2026
Xin chúc mừng triển lãm cá nhân lần thư 2 của họa sĩ Đoàn Đức Hùng hiện đang trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật đến hết ngà...
22/12/2025

Xin chúc mừng triển lãm cá nhân lần thư 2 của họa sĩ Đoàn Đức Hùng hiện đang trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật đến hết ngày 24.12.2025.
Nhân dịp này, Gallery39 xin post lại bài viết về TL cá nhân lần đầu tiên của anh do họa sĩ Lê Thiết Cương làm giám tuyển tại Ana Mandara Đà Lạt năm 2023.
---
CHUYỆN MÌNH
Là triển lãm cá nhân lần đầu tiên của Đoàn Đức Hùng, có thể coi đây là câu chuyện về cuộc sống của anh được kể bằng hội họa? Đúng vậy! Đoàn Đức Hùng chỉ kể câu chuyện của riêng mình, chuyện của gia đình mình, vợ con, ngôi nhà, vài khuôn mặt người thân, bạn bè, hàng xóm. Và đương nhiên, bên cạnh đó là chuyện nghề, chuyện vẽ: xưởng họa, người mẫu, những bức chân dung tự họa thấp thoáng vui buồn…
Mà đã là chuyện mình thì chả cứ là phải “nói to”. Đoàn Đức Hùng ưa thích khổ tranh trung bình và nhỏ. Kích thước cũng là tạng người. Những bức tranh nhỏ như thầm thì, thủ thỉ, của người thân, bạn bè ngồi bên nhau, cạnh nhau, chia sẻ, tâm tình, tin cậy, giãi bày.
Trong nghệ thuật thì không có đề tài to hay nhỏ, kích thước lớn hay bé, sơn dầu hay sơn mài… đó chỉ là phương tiện. Phương tiện nào giúp mình làm ra được mình, tìm được mình, kể được câu chuyện của mình mới là cốt tử. Một điều nữa không thể không nói thêm. Trong nghệ thuật lớn nhỏ chả quan trọng gì miễn là chuyện nhỏ của mình, chuyện của cá nhân mình, chuyện riêng tư của mình nói được chuyện chung, nó chạm được đến chuyện của mọi người. Cho dù là chuyện của một người nhưng khái quát được chuyện của cõi người thì thành nghệ thuật. Trong riêng có chung, trong chung có riêng. Một trong tất cả, tất cả trong một là thế.
Nếu đi qua được lòng mình thì sẽ đến được lòng người.
Trở lại Chuyện mình xem cái giọng kể của Đoàn Đức Hùng thế nào. Tôi cứ hình dung rằng, trước khi vẽ, Hùng sẽ ngồi trước nhân vật của mình, ngắm nghía, trò chuyện tâm sự hoặc ngẫm nghĩ về nhân vật ấy thật lâu, chậm rãi đợi và đợi đến khi cảm xúc tràn đầy thì sẽ vẽ thật nhanh, ào ạt, một hơi không nghỉ. Nhiều bức, người xem thấy tốc độ bút bay, lướt trên toan như sợ rằng thao tác vẽ không theo kịp cảm xúc. Vẽ cũng như tu thiền, chỉ có hai con đường, hoặc là đốn ngộ hoặc là tiệm ngộ. Đoàn Đức Hùng thuộc tông phái đốn ngộ, “đốn vẽ”. Hùng không vẽ kiểu ngâm nga, vờn tỉa, tô đi dạm lại, nắn nót tỉ mẩn. Những vết bút đẫm sơn (kỹ thuật impasto) trôi trên mặt toan theo đà của xúc cảm chứ không chạy theo hình, gò theo hình. Những nhát bút khoáng đạt, không gò gẫm vào hình, nô lệ vào hình, bó thân về hình. Khái niệm đúng hình trở nên vô nghĩa. Nói cách khác, cái đúng hình của Đoàn Đức Hùng là một đúng khác, đúng duyên. Duyên thì chẳng dậy được mà cũng không học được. Tôi thích quan niệm của Nietzche: “Nghệ thuật là hóa kiếp cái tất định đóng cứng của thế giới hiện tượng trở thành vẻ đẹp khả thế của chân lý chưa khai mở”. Hình đã vậy nên màu, đậm nhạt, sáng tối trong tranh của anh cũng vượt qua cái lý của hiện thực. Nó chỉ còn là cảm về sáng tối, cảm về màu. Lòng mình cảm thấy thế thì hòa sắc thế, đậm nhạt thế.
Cái tình đi thẳng từ tim ra tranh, cái tình là lực đẩy bút đi. Lực tình chứ không phải lực tay. Vẽ là vẽ bằng tình. Bút pháp của Đoàn Đức Hùng là bút pháp tình. Khi vẽ thì không đắn đo, suy tính. Cái lý chỉ có trước khi vẽ, còn khi đã cầm bút thì cái lý phải ngủ quên, chỉ còn cái tình thôi. Cũng có thể hiểu muốn có tình thì phải “vô tình”. Bản năng nghệ thuật của Đoàn Đức Hùng đủ tinh tế để hài hòa giữa tình và lý. Cho nên trong một số bức, điểm nhãn trong tranh của Đoàn Đức Hùng chính là những tình cờ, ngẫu nhiên, những vô tình, thậm chí “vô thức”. Hội họa là chuyện của trái tim, của tấm lòng, tấm tình. Nghệ sĩ khi nhìn thấy oan ức ngang trái trong “cõi người ta” thì phải “đau đớn lòng”. Không cứ hội họa, các ngành nghệ thuật khác đều thế cả, tiếng hát phải cất lên từ đáy lòng mình, thơ ca, văn chương là chữ nghĩa trong gan ruột mình ứa ra, chảy ra v.v..
Mới là lần bày đầu, rất có thể đến lúc hội họa của chính Đoàn Đức Hùng mách bảo anh rằng nên chắt lọc thêm, nên cởi bỏ đi những gì ngoài mình… Hùng sẽ còn đi tiếp, bởi cái đà, cái nền đã có. Lão Tử dạy trong Đạo Đức Kinh: Cái đức của nước là “thuận”, nhu thuận, thuận theo, “ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”. Cái đức của Hùng cũng có chất thuận theo. Cứ thuận theo lòng mình, thuận theo tình mình mà vẽ thôi.
8.2023

Mùa Trăng 2025Một năm 12 tháng, tháng nào chả có trăng, chả có rằm, chả có trăng tròn nhưng sao chỉ có mỗi tháng 8 mùa t...
04/10/2025

Mùa Trăng 2025
Một năm 12 tháng, tháng nào chả có trăng, chả có rằm, chả có trăng tròn nhưng sao chỉ có mỗi tháng 8 mùa thu mới được gọi là mùa trăng? Một năm có nhiều ngày Tết, Tết Cơm mới, Đoan ngọ, Nguyên đán … trong đó có Tết Trung thu – Tết trăng tròn. Xuân Hạ Thu Đông, bốn mùa thay đổi, “Sen tàn cúc lại nở hoa”. Tháng 7 là chớm thu, tháng 9 là cuối thu, tháng 8 là giữa thu, là tháng âm kim, kim nhất, thu nhất. Đêm rằm trung thu, trăng tròn giữa thu là vậy. Trăng là thời gian, là ánh sáng, là hy vọng, cá chép ngắm trăng, lưỡng ngư vọng nguyệt, đèn cá, cá chép vượt vũ môn đều là hy vọng, là mơ ước về những điều tốt lành, gửi gắm vào trăng, tròn đầy vẹn toàn.
Trung thu là đề tài được nhiều nghệ sĩ quan tâm, không chỉ hội họa, còn có cả thi ca, âm nhạc… Nghệ thuật là cái đẹp, nó chắp cánh cho người ta được mơ mộng, được bay bổng, được thăng hoa ra khỏi cái bình thường, cái hàng ngày tẻ nhạt, không chỉ là chuyện đạt được ước mơ hay không, được mơ là được rồi. Ông tiến sĩ giấy trong mâm cỗ trung thu là mơ ước về tri thức, học vấn. Mặt nạ của các nhân vật anh hùng là mơ ước về cái cao cả. Cũng chả cứ là mặt nạ anh hùng, mặt nạ chú Tễu cũng là mơ ước, mình được thoát khỏi mình để bỏ rơi con người xã hội trong chốc lát về với con người tự nhiên, để không còn phải son phấn xã giao cầu kỳ lề luật… tức là người ta đeo cái mặt giả vào để được bộc lộ cái mặt thật của mình. Chuyện mặt nạ cũng là chuyện thời sự, thời thế. Cái năm mà anh Phạm Tuân bay vào vũ trụ, chợ Trung thu ở phố Hàng Mã bày bán và bán rất chạy mặt nạ Phạm Tuân và phi công vũ trụ Liên Xô Go-rơ-bát-kô. Mấy năm sau VTV chiếu bộ phim truyền hình nhiều tập Fantômas, trẻ con rất thích đeo mặt nạ tên cảnh sát trưởng Phăng Tô Mát, rồi gần đây là mặt nạ người Nhện, người Dơi…
Chuyện trung thu cũng là chuyện thời sự, thời thế. Trung thu 1971, lũ trẻ con ở Hà Nội chạy về quê sơ tán trốn B52 nhưng vẫn có mặt nạ Tôn Ngộ Không, đèn ông sao và cả đèn máy bay MIG 21 của Liên Xô v.v.. Các đồ chơi bằng sắt tây gò hàn bán trên phố Hàng Thiếc của làng Khương Hạ (Thanh Xuân, Hà Nội) dịp Trung thu có nhiều loại tầu chiến to nhỏ khác nhau đầy đủ súng ống. Chiến tranh vào cả đồ chơi xanh đỏ tím vàng. Trung thu cũng ra trận! cũng đẹp, cũng vui?
Trung thu là lễ hội, người lớn thì lễ, lễ ban thờ Phật bánh nướng bánh dẻo chay, nhân hạt sen xát, nhân đỗ xanh, bưởi, hồng, cam… ban gia tiên thì bánh mặn thập cẩm ngũ vị. Trẻ con thì hội, rước đèn, múa lân, múa rồng, phá cỗ…
Trung thu là Tết của gặp gỡ, sum vầy, đoàn tụ, hội ngộ, trao nhận yêu thương. Mùa trăng là mùa yêu thương, đấy mới là ý nghĩa đẹp nhất của mùa đặc biệt này.
---
Mùa Trung thu 2025 này, nhóm họa sĩ G39 chúng tôi vì một số lý do không thể tổ chức offline, nhưng vẫn hưởng ứng không khí Trung thu nên cùng bày online. Sự kiện Mùa trăng 2025 cũng là kỷ niệm sinh nhật 10 năm của nhóm họa sĩ G39.
Chúc mọi người một mùa trung thu an lành, ấm áp bên gia đình và người thân.
Gallery39

Trân trọng giới thiệu cuốn tiểu thuyết HƯƠNG của nhà thơ / nhà báo Nguyễn Thụy Kha. ---🎬 MƯA ĐỎ đang làm bùng nổ phòng v...
11/09/2025

Trân trọng giới thiệu cuốn tiểu thuyết HƯƠNG của nhà thơ / nhà báo Nguyễn Thụy Kha.
---
🎬 MƯA ĐỎ đang làm bùng nổ phòng vé, đưa khán giả trở lại Quảng Trị 1972 – một trong những trận chiến bi tráng nhất lịch sử. Khi màn ảnh khép lại, nhiều người muốn tìm thêm sự thật phía sau, và họ tìm đến Hồi ức Quảng Trị – tác phẩm của nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha biên soạn. Ở đó, từng lời kể của nhân chứng hiện ra sống động, máu thịt, để 81 ngày đêm Thành cổ không chỉ còn là con số, mà là ký ức khắc sâu trong tâm trí.

📖 Và khi đã khép lại những trang tư liệu ấy, nếu
người đọc vẫn còn một nỗi băn khoăn: những con người đi qua lửa đạn ấy đã mang ký ức vào đời thường ra sao? Họ đã sống tiếp thế nào trong khoảng lặng sau chiến tranh? Nhà thơ, nhạc sỹ
Nguyễn Thụy Kha đã tiếp tục trả lời bằng Hương.

🌿 HƯƠNG không tái hiện những trận đánh khốc liệt, mà khẽ khàng dẫn người đọc đi qua dư âm hậu chiến. Ở đó, ký ức không còn là tiếng nổ dữ dội, mà hóa thành hương vị lắng đọng: có dịu dàng, có ám ảnh, có nỗi đau nhưng cũng có sức mạnh để tiếp tục sống. Nhà thơ Nguyễn Thụy Kha chia sẻ: “Cuốn sách tôi viết nhân kỷ niệm 50 năm Giải phóng Quảng Trị và bảo vệ thành cổ năm 1972. Tôi muốn mọi người biết thêm về những khốc liệt của chiến tranh, để trân trọng hơn giá trị của hòa bình.”

📕 Đặc biệt, Hương đã được phát hành tại Mỹ – mang ký ức Quảng Trị vượt khỏi biên giới, trở thành một phần đối thoại chung của nhân loại về chiến tranh và hòa bình. Và ở Việt Nam, sách hiện in với số lượng rất ít – khiến mỗi cuốn trở thành một “bản ký ức” quý hiếm, ai yêu mạch truyện Quảng Trị đều muốn giữ cho bằng được.

👉 Từ Mưa đỏ trên màn ảnh, đến Hồi ức Quảng Trị trong tư liệu, và nay là Hương – hành trình ký ức Quảng Trị được nối dài, sâu hơn, lắng hơn, và đầy sức lay động.

Quý khán giả có thể tìm đọc và đặt mua sách Hương tại Gallery39a Lý Quốc Sư, Hà Nội.
Sách do họa sĩ Lê Thiết Cương vẽ bìa, nhà xuất bản Chính trị Quốc gia Sự thật ấn hành, sách dầy 350trang, khổ 14.5x20.5cm. Giá 145.000đ.

“Vẫn Bóng và Hình” lấy cảm hứng từ triển lãm cá nhân “Bóng & Hình” của chính họa sĩ Lê Thiết Cương cách đây 7 năm (27.4-...
30/08/2025

“Vẫn Bóng và Hình” lấy cảm hứng từ triển lãm cá nhân “Bóng & Hình” của chính họa sĩ Lê Thiết Cương cách đây 7 năm (27.4-20.5.2018), là một niềm tưởng nhớ và tri ân người đứng đầu G39 nhân 49 ngày mất của ông. Không có gì quý hơn khi con người biết dùng cái Đẹp để đối đãi với cuộc sống, đối đãi với con người; dùng cái Đẹp để nói về cái Đẹp, nối dài cái Đẹp.

Hơn 20 họa sĩ tham dự sự kiện: Doãn Hoàng Lâm, Nguyễn Hồng Phương, Trần Nhật Thăng, Nguyễn Minh Hiếu, Nguyễn Thanh Quang, Phạm Trần Quân, Vương Linh, Hoàng Phương Liên, Tào Linh, Phương Bình, Bình Nhi, Nguyễn Quốc Thắng, Vũ Minh Hiền, Nguyễn Quang Thiều, Lâm Đức Mạnh, Trần Gia Tùng, Đỗ Dũng, Lê Thư Hương, Nguyễn Hồng Quang, Hoàng Anh Tuấn, Võ Lương Nhi, Nguyễn Minh, Đinh Công Đạt, Đào Hải Phong.

Sự kiện diễn ra từ ngày 3.9 đến hết 13.9.2025
Tại: Tầng 2, Laca Cafe, 24 Lý Quốc Sư, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Nhân dịp này Công ty cổ phần truyền thông Liên Việt sẽ tái bản lại cuốn sách Nhà và Người của ông, sách sẽ bổ sung thêm một số phần phụ lục gồm các bài viết của các nhà văn / nhà báo, ảnh ra mắt sách tại Hội nhà văn năm ngoái. Kính mời quý khán giả tìm đọc.

Thời gian vừa qua, Gallery39 có nhận được thông tin các anh/chị tìm mua cuốn Kinh Địa Tạng mà họa sĩ Lê Thiết Cương ấn t...
01/08/2025

Thời gian vừa qua, Gallery39 có nhận được thông tin các anh/chị tìm mua cuốn Kinh Địa Tạng mà họa sĩ Lê Thiết Cương ấn tống.
Hiện tại, cuốn Kinh đã hết hàng tại G39. Quý anh/chị có thể đặt mua trên trang web của Fahasa hoặc Phương Nam trên toàn quốc.

https://www.fahasa.com/kinh-ban-nguyen-cua-bo-tat-dia-tang.html?fhs_campaign=SEARCH
---
Gallery39 cũng đang có kế hoạch ấn tống lại cuốn Kinh này, chúng tôi sẽ cập nhật thông tin trên trang facebook của Phòng tranh.
Trân trọng.

Gallery39 giới thiệu sách mới của họa sĩ Lê Thiết Cương. TIẾNG CHỢ - tản văn - NXB Trẻ 2025----KẺ SĨ KẺ CHỢNguyễn Việt H...
30/07/2025

Gallery39 giới thiệu sách mới của họa sĩ Lê Thiết Cương.
TIẾNG CHỢ - tản văn - NXB Trẻ 2025
----
KẺ SĨ KẺ CHỢ
Nguyễn Việt Hà

Vạn thế sư biểu, vị thầy muôn đời là cụ Khổng, hơn một lần có dặn bọn nam học trò đang muốn thành kẻ sĩ rằng, quân tử bất cận trù phòng. Nôm na là, đàn ông muốn cao quý thì đừng quá gần bếp. Thế nhưng cứ đọc kỹ Tứ Thư đi, thì thấy cụ bàn chuyện nấu nướng rất nhiều. Bởi đơn giản khi người ta uống hay ăn, đặc biệt là đám kẻ sĩ, thường hiển lộ nhân cách. Người đã có chữ nhỡ ở những hoàn cảnh có sang có trọng, mà không biết thịt thái không vuông thì không ăn, chiếu trải không phẳng thì không ngồi, thì xem ra vẫn còn thiêu thiếu một cái gì đấy. Hoàn toàn không phải là chuyện kỹ tính.
Có một dạo, Cương đi đâu loanh quanh, hoặc ra quán hoặc chơi chợ, thì hay cầm theo một chiếc máy ảnh. Chẳng biết nó nhãn hiệu gì, chỉ biết theo lời một nhiếp ảnh gia xinh giai, ở Việt Nam lúc ấy không có nổi ba cái. Ông bạn đồng niên đáng yêu này với gái thì hay nói dối, nhưng bàn về nghề thì toàn nói thật. Trong một lần song ẩm ngồi xem ảnh phố ở quanh chợ của Cương vừa chụp tại một quán cũ kỹ vừa vắng người vừa vắng nắng, tôi hỏi. “Nếu Cương không vẽ thì liệu nó có thành người chụp ảnh không”. Anh bạn nhăn nhó. “Tao không biết, vì ảnh của nó chẳng theo cái kiểu quái gì cả”. Vào dạo ấy, Cương gặp vài chuyện không vui, cả tranh lẫn ảnh đa phần đều buồn bã. Mà đã buồn thì đâu có thể giống được ai. Tôi thấy Cương chụp nhiều ảnh rất mất công, đặc biệt nếu đấy là hàng rong hay quán nhỏ. Hoặc nó liêu xiêu trên một đoạn ngõ bơ vơ, hoặc nó trầm trầm nằm ở một ngã ba nào đó, cũng chẳng nhớ nổi là Hàng Da hay Hàng Bè. Có một ảnh Cương chụp quán phở gần nhà, tôi tò mò muốn xem vì đấy cũng là quán “ruột” của tôi. Phở bò ở đó cố tình để nước dùng thật đục, vị rất riêng nên vì thế mà bọn Michelin vừa gắn sao cho nó chăng. Và Cương bảo, “lâu lâu không ăn thì thấy nhớ, nhưng tuần ăn tới hai lần như ông thì tôi chịu. Có lẽ tôi bỏ cái ảnh đã chụp, định viết cho nó ít dòng”. Cương thỉnh thoảng lại muốn viết. Thỉnh thoảng là cái cụ Phật từ bi nói, “vô sở cầu”. Là chân thành, là kỹ lưỡng chi tiết. “Phở bò phố cổ chỉ còn ở Hàng Muối là bánh phở thái tay, sợi bánh ngon và đẹp vì không đều, to hơn thái máy nên hai mép của sợi phở cong lên, nhìn thích mắt”. (Ăn đẹp). Những người kỹ tính khi bàn về ẩm thực thường chưa chắc đã đúng, nhưng hay độc đáo. Cương không biết nấu ăn, nhưng có mẹ và cô em gái thì tuyệt khéo. Ăn uống ở phố cổ bây giờ vẫn ngon vẫn tinh tế, công lớn là nhờ các bà các mẹ. Cương không ăn phở để trong bát “phíp”, càng không bao giờ ăn phở “bát đá”, mà mấy năm vừa rồi đang là thời thượng ở mấy phố mới xây. Người ta có nên đun sôi mùa đông Hà Nội theo cái kiểu ra vẻ cầu kỳ ấy không. Nếu Cương chuyên viết văn, chắc sẽ thành đanh đá.
Cương viết về uống rượu không nhiều, chỉ dăm ba bài kể đám tửu đồ lê la ngồi quán, Văn hóa phương Đông xếp “ẩm” đứng trên “thực”, do lẽ đương nhiên, duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh. Có điều, bài nào Cương viết đều nhoi nhói bâng quơ đau, đều âm ẩm mặn chát giống như nước mắt của đàn ông có tuổi. Những khách quen của những quán rượu cũ kỹ của một thời xa vắng ấy, non nửa là thầy của Cương theo cái nghĩa trân trọng nhất. Bởi ở cái thời chữ còn được quý hơn vàng, thì bán tự (nửa chữ) đã trong trắng vi sư (thành thầy). Hà Nội từng nhiều thời thăm thẳm lầm than, nhưng chưa bao giờ thưa vắng tinh hoa. Có những dân tộc bất hạnh, cả một đoạn thời gian dài, những Elite chân chính tuyệt đối không thèm có mặt. Vì thế, cái kiêu bạc trong cách thẩm thực của Cương có gì là khó hiểu, nó vốn xuất xứ nghẹn ngào dài như nhà lòng ống phố cổ. “Gọi là quán nhưng chỉ là một phòng nhỏ trong ngõ, cũng là lối đi ra sân sau của mấy hộ gia đình. Khách rượu gầy gò râu ria, cứ thỉnh thoảng lại loay hoay ai cầm chén người nấy co rúm lại, nép vào nhau để nhường lối cho mọi người đi lại. Cũng đẹp nhưng tủi quá”. (Tửu chung hữu chuyện). Xin để một lưu ý nhỏ. Chừng một phần tư, (hay còn gọi là một “góc” theo thuật ngữ “cuốc lủi”) của cái đám kẻ sĩ “gầy gò râu ria” đó, đã và rồi sẽ được Hà Nội vinh dự đặt tên phố.
Nhân đây cũng bàn thêm một điều cho có vẻ học thuật. Pau William, học giả đầy uy tín có viết trong cuốn “Tư tưởng Phật giáo”, sự nhầm lẫn giữa đẳng cấp và giai cấp dường như là điều rất bình thường trong mọi công trình nghiên cứu về tôn góa Ấn Độ. (sđd – NXB Thế Giới 2024). Nôm na suy diễn là, một người sinh ra trong một gia đình có truyền thống 6,7 đời ở mạn Hồ Gươm, nhưng nhiều khi vẫn không tới được cái gọi là “đẳng cấp Hà Nội”. Phải chăng, Cương là thằng con giai phố cổ theo mọi nghĩa cả xấu lẫn tốt. Là con giai phố cổ cũng chẳng phải vinh dự ghê gớm gì, nhưng hình như nó lại là sự mong manh đảm bảo cho cái tạm gọi, “đẳng cấp kẻ chợ”. Mà “Kẻ Chợ” vốn là địa danh chính thức dùng trong một đoạn lịch sử rất dài những khi tự hào nói về Hà Nội.
Và cái lời ăn tiếng nói hoặc phong vị ẩm thực của một kinh đô đã rêu phong hơn nghìn năm tuổi, chắc chắn phải là văn hóa./.


---Sách có bán tại NXB Trẻ, Gallery39a Lý Quốc Sư và các hiệu sách trên toàn quốc.
Giá bán: 98.000đ

Họa sĩ Lê Thiết Cương làm giám đốc mỹ thuật cho sự kiện 2 đêm nhạc Hoàng Vân - Cho muôn đời sau. Đây là sự kiện cuối cùn...
24/07/2025

Họa sĩ Lê Thiết Cương làm giám đốc mỹ thuật cho sự kiện 2 đêm nhạc Hoàng Vân - Cho muôn đời sau.
Đây là sự kiện cuối cùng ông nhận lời làm khi vẫn đang trong giai đoạn bệnh nặng.
Cảm phục tinh thần làm việc của ông, đến tận phút cuối vẫn miệt mài sáng tạo.
Hai đêm nhạc sẽ diễn ra vào tối 24 và 25.7.2025 tại Nhà hát Hồ Gươm (Hà Nội).

https://cand.com.vn/Ly-luan/mot-buc-tranh-toan-canh-ve-my-thuat-viet-nam-hien-dai-i771415/Cảm ơn nhà báo Đỗ Anh Vũ đã có...
17/06/2025

https://cand.com.vn/Ly-luan/mot-buc-tranh-toan-canh-ve-my-thuat-viet-nam-hien-dai-i771415/

Cảm ơn nhà báo Đỗ Anh Vũ đã có bài viết rất hay về cuốn sách Trò chuyện với hội họa.

Sau Nhà và Người (NXB Hội Nhà văn, 2024), Trò chuyện với hội họa là cuốn sách thứ 2 trong bộ sách 4 cuốn của họa sĩ Lê Thiết Cương, dự định lần lượt ra mắt bạn đọc trong 3 năm 2024-2026.

Hoạ sĩ Lê Thiết Cương viết "TRÒ CHUYỆN VỚI HỘI HOẠ" từ những trải nghiệm về nghề, trong đó chuyện kỹ thuật nghề, chuyện ...
06/06/2025

Hoạ sĩ Lê Thiết Cương viết "TRÒ CHUYỆN VỚI HỘI HOẠ" từ những trải nghiệm về nghề, trong đó chuyện kỹ thuật nghề, chuyện thao tác nghề, chuyện "ngoại truyện" được dẫn dắt với lối kể gần gũi, giản dị.
Ngay cách đặt tên cho từng bài viết, đã thể hiện "điểm rơi" của chữ, cái cốt yếu nhất của mỗi vấn đề, cái tương quan hay đối ứng của các "phạm trù" hội hoạ mà anh muốn nói tới. Ví dụ, "Bút Lực", "Hoan lạc và u buồn", "Hỗn độn và trật tự", "Hai tiếng thở dài", "Bụi đời", "Bản năng và tự nhiên ", "Trong cái không có gì không", "Sống và vẽ", "Chuyện đàn bà"...
Mỗi câu chuyện, được diễn giải với lượng chữ vừa đủ, bản thân anh vốn không thích rông dài và chúa ghét kiểu phê bình hoa mĩ, điệu đà. "TRÒ CHUYỆN VỚI HỘI HOẠ" do con trai anh – nhiếp ảnh gia Lê Nguyên Nhật đảm nhận vai trò thiết kế, có thể nói Lê Nguyên Nhật đã rất hiểu điều hoạ sĩ Lê Thiết Cương muốn hướng tới.
"Trò chuyện với hội hoạ" không kén bạn đọc, khi vẽ khi nói hay khi viết hoạ sĩ Lê Thiết Cương luôn "tối giản", tránh hàn lâm hoá... Ở vai trò nào, hoạ sĩ Lê Thiết Cương vẫn luôn mở ra cho người đọc, người xem một vùng sáng mà ở đó, hội họa là nơi để khơi chuyện, như anh đã nói:
"Có khi, một nét gạch đơn độc, lại gợi lên cả ký ức một đời người. Hội họa biết lắng nghe, nếu người xem biết lắng mình.”
_______ BẠN ĐỌC ĐẶT SÁCH vui lòng liên hệ:
Link mua sách: https://nxbhoinhavan.vn/chi-tiet/tro-chuyen-voi-hoi-hoa.html
Link giới thiệu: https://nxbhoinhavan.vn/.../tro-chuyen-voi-hoi-hoa-chinh...
Hoặc gọi số điện thoại:
0976168808 - Trang Thụy
0983413042 - Việt Hưng

Fb / Nhà xuất bản Hội Nhà văn.

Trò Chuyện Với Hội HọaGallery 39 trân trọng giới thiệu ấn phẩm mới nhất viết về hội họa của họa sĩ Lê Thiết Cương. ---" ...
30/05/2025

Trò Chuyện Với Hội Họa
Gallery 39 trân trọng giới thiệu ấn phẩm mới nhất viết về hội họa của họa sĩ Lê Thiết Cương.
---
" Tôi không làm được gì ngoài tối giản dù là vẽ tranh, làm tượng, làm gốm hoặc thiết kế đồ họa… Tối giản là tôi, tôi là tối giản. Tối giản là “cá tính cốt tử” của tôi, là ADN, là vân tay, là người nào của ấy, là căn cước tôi – Lê Thiết Cương.
Tối giản là thiền, là yên tĩnh, là vô ngôn kiệm hình, kiệm mầu, kiệm nét là nói bằng im lặng, “im lặng sấm sét”.
Nhà Phật quan niệm, đi tu chính là trở về mình, tìm ra được cái “bản lai diện mục” của mình, kiến tính thành Phật, “ngoái đầu là bờ” giống như nghề nghệ thuật, làm nghệ thuật chính là làm mình, tìm mình, trở về nội tâm của mình.
Viết cũng vậy, khi viết về một tác giả nào tôi cũng chỉ nói về cái hạt bụi quý mà anh ấy đóng góp cho hội họa chứ không nói vòng ngoài. Kiệm lời nhất có thể. Tôi thích quan niệm của W. Dilthey: “Mục tiêu tối hậu của quá trình giải minh văn bản là để hiểu một tác giả sâu sắc hơn là chính họ tự hiểu biết về mình”. Tôi chỉ dựa trên chính bức tranh để phân tích và đưa ra nhận định, tuyệt đối không nghe tác giả nói về tác phẩm của mình.
Làm nghệ thuật, vẽ, viết là chủ quan. Không có chủ quan thì không có nghệ thuật.
Lê Thiết Cương"

-----
Sách dày 544 trang, khổ 18x24, in trên chất liệu giấy nhập khẩu, trơn, bóng đẹp.
Sách do nhà xuất bản Hội Nhà văn sản xuất và phát hành, thiết kế độc quyền của 39 Concept.
Sách có bán tại Phòng phát hành NXB HNV, Gallery39, Bình Bán Book, các sàn thương mại điện tử, các hiệu sách...

Gia đình nhà thơ - nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha và Gallery39 trân trọng giới thiệu sự kiện ra mắt 2 tập sách nhân dịp 49 ngày...
24/04/2025

Gia đình nhà thơ - nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha và Gallery39 trân trọng giới thiệu sự kiện ra mắt 2 tập sách nhân dịp 49 ngày của ông.

THƠ TRONG SỔ TAY - tập hợp các bài thơ lẻ ông viết trong cuốn sổ tay mà gia đình và G39 lưu giữ.

TRONG LÒNG BẠN - tập hợp các bài báo, bài viết của các tác giả yêu mến Nguyễn Thụy Kha khi hay tin ông mất.

---

Nguyễn Thụy Kha đã đi xa, nhưng rốt ráo đi - về, xa - gần cũng là một, là như nhất. Nguyễn Thụy Kha vẫn ở đây, ở trong lòng bè bạn.

Hai cuốn sách nhỏ này cũng là nén hương chúng tôi cùng một số bạn bè kính viếng lên bàn thờ ông tròn 49 ngày mất.

Thân mời

Address

39a Lý Quốc Sư, Hoàn Kiếm
Hanoi
100000

Opening Hours

Monday 09:00 - 16:00
Tuesday 09:00 - 16:00
Wednesday 09:00 - 16:00
Thursday 09:00 - 16:00
Friday 09:00 - 16:00
Saturday 09:00 - 16:00

Telephone

+84904662294

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Gallery39A Lý Quốc Sư posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Museum

Send a message to Gallery39A Lý Quốc Sư:

Share

Category