28/03/2026
TÊN TRIỂN LÃM “Vọng Kim” - The Ego of metal
Trong dòng chảy của nghệ thuật đương đại, mỗi nghệ sĩ trẻ bước vào sáng tạo đều mang theo một câu hỏi: làm thế nào để tìm thấy tiếng nói của riêng mình. Với nhà điêu khắc trẻ Nguyễn Tuấn Hoàng, hành trình ấy khởi đầu từ những rung động rất lặng - những âm vang của ký ức, của thiên nhiên và của đời sống nội tâm.
Được đào tạo 4 năm tại ngành Điêu khắc, Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, và sau 5 năm hoạt động sáng tác, Hoàng đã sớm cho thấy một tinh thần làm nghề nghiêm túc và bền bỉ. Ngay từ khi còn là sinh viên, Hoàng đã hình thành kỹ năng xử lý vật liệu và hoàn thiện tác phẩm khá vững vàng – một nền tảng quan trọng để bước vào con đường sáng tạo chuyên nghiệp. Tuy nhiên, điều đáng chú ý hơn ở Hoàng không chỉ là kỹ thuật, mà là sự kiên trì tìm kiếm một hệ hình biểu đạt mang tính cá nhân.
Chất liệu sở trường của Hoàng là kim loại – sắt và thép không gỉ. Những vật liệu vốn nặng, cứng, mang tính công nghiệp, qua bàn tay người nghệ sĩ lại trở nên mềm mại, giàu nhịp điệu và mang nhiều trạng thái cảm xúc. Trong các cấu trúc kim loại uốn lượn, gấp khúc, đan xen, người xem có thể cảm nhận được những chuyển động tinh tế của âm thanh, của mặt nước, của thời gian đang lan tỏa trong không gian. Như chính nghệ sĩ từng chia sẻ: điêu khắc đối với anh là một ngôn ngữ để lắng nghe và kể chuyện.
Sinh ra từ vùng trung du, Hoàng mang theo những cảm thức bản địa rất riêng. Âm thanh tiếng chuông, mái đình, cơn mưa chiều, mặt nước gợn sóng,… những hình ảnh quen thuộc của đời sống quê nhà đã trở thành chất liệu tinh thần nuôi dưỡng sáng tạo. Nhưng thay vì tái hiện chúng theo cách tả thực, Hoàng lựa chọn chuyển hóa chúng thành những cấu trúc điêu khắc giàu tính ẩn dụ – nơi âm thanh có thể được “nhìn thấy”, và những rung động nội tâm có thể được “chạm vào”.
Triển lãm “Vọng Kim” lần này có thể xem như một dấu mốc khởi đầu cho hành trình nghệ thuật của Nguyễn Tuấn Hoàng. Ở đó, kim loại không chỉ là vật chất, mà trở thành phương tiện để nghệ sĩ suy tư về thời gian, ký ức và sự biến đổi của cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một khoảnh khắc lắng lại: một âm vang còn sót lại sau tiếng chuông, một gợn sóng lan dần trên mặt nước, hay một vệt thời gian đang trôi qua trong im lặng.
Khi bước vào không gian của “Vọng Kim”, người xem có thể cảm nhận rằng những khối kim loại kia dường như không hoàn toàn tĩnh tại. Ở đâu đó trong từng tác phẩm, ta như nghe thấy những âm thanh đang lan tỏa – những rung động rất khẽ nhưng bền bỉ, như nhịp thở của ký ức và của thời gian.
Có lẽ chính từ những âm thanh lặng ấy, một hành trình sáng tạo mới đang bắt đầu. Và “Vọng Kim” là lời mở đầu đầy ẩn dụ cho hành trình đó.
TS - ĐKG Phạm Thái Bình