22/09/2025
Đã kết thúc sau 3 tuần triển lãm “𝑻𝙧𝒂̂̀𝙣 𝙏𝒓𝙪𝒏𝙜 𝙏𝒊́𝙣- 𝑵𝙝𝒖̛̃𝙣𝒈 𝒃𝙪̛́𝒄 𝒕𝙧𝒂𝙣𝒉 𝒌𝙚̂̉ 𝙘𝒉𝙪𝒚𝙚̣̂𝒏” . Thật sự có quá nhiều cảm xúc dành cho cả người đến xem lẫn nhà tổ chức chúng tôi trong cuộc trình bày lần này. Một lần nữa cho phép Eight gallery trân trọng gửi đến các bạn lời cảm ơn sâu sắc vì đã dành tình yêu cho tranh của họa sĩ Trần Trung Tín- giữa một biển trời nghệ thuật. Xin được trích vài dòng đã viết trong sách “𝙏𝙧𝙖̂̀𝙣 𝙏𝙧𝙪𝙣𝙜 𝙏𝙞́𝙣- 𝙉𝙜𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙡𝙪̛̃ 𝙠𝙝𝙖́𝙘𝙝 𝙘𝙤̂ đ𝙤̛𝙣” của nhà sưu tập Trần Hậu Tuấn biên soạn, để kết lại show…
“… Bởi thực sự những gì ám ảnh chúng ta không phải là sự đe doạ của bóng tối hay cái chết thân xác mà là nỗi thất vọng rồi sẽ choán ngợp tâm hồn chúng ta một lúc nào đó. Chúng ta thất vọng vì đường đi chưa trọn, vì những gì chúng ta tựu thành trong cuộc đời ngắn ngủi này là quá ít và không như chúng ta mong muốn. Tóm lại, chúng ta sợ nỗi thất vọng hơn cả sợ cái chết, mà nỗi thất vọng thì chẳng cần bất cứ một điểm dừng vật lý nào, nó sẽ đâm bổ vào chúng ta hoàn toàn bất ngờ ngay trên hành trình dang dở.
“Người lữ hành cứ đi”, tên bức tranh do chính tác giả đặt, đã nói lên tất cả qua từ “cứ”. Nghĩa là bất chấp nền trời vàng thẫm đổ ập xuống con đường, bất chấp biểu tượng của cái chết được dựng lên trong tầm mắt như lời nhắc nhở về sự vô nghĩa của bản thân cuộc đi, kẻ ấy vẫn tiếp tục làm công việc của mình, đi con đường của mình. Một kẻ lữ hành kiên định với mục tiêu được xác định từ đầu, ngay cả khi mục tiêu ấy có mơ hồ và khuất tầm mắt.
Bức tranh này không phải để diễn đạt hồi ức của tác giả mà vì bản thân ông không ngừng sống trong hồi ức, không ngừng tìm kiếm điểm tựa tinh thần cho lao động nghệ thuật của mình, ngay cả ở những thời điểm hoàn cảnh sống đã thay đổi. Giờ đây, khi ông đã yên nghỉ, thanh thản cuối hành trình, không còn xao động với việc phải tự động viên mình tiếp tục sống và sáng tạo, không phải liên tục nhắc nhở mình “cứ đi” thì bức tranh này, và nhiều bức tranh khác của ông, vẫn neo giữ cho chúng ta niềm xao động ấy. Giờ đây, chúng ta thưởng ngoạn tác phẩm, không phải trong ánh sáng của hy vọng như ông từng mong mỏi, mà trong ánh sáng của cảm thông và niềm tin vào sự bất diệt của nghệ thuật.
—————————/////—————————
Because what truly haunts us is not the threat of darkness or physical death, but the disappointment that will one day overwhelm us. We disappoint because of ourfailure to complete our journey, because of the feeling that we have achieved too little in our brief lives or fell short of expectations. Ultimately we fear disappointment more than death, and disappointment needs no physical destination—it ambushes us anywhere along our unfinished path
The title given by the artist himself, “The Traveler Keeps Going”, says it all through the word “keeps.” It means that despite the dark yellow sky collapsing onto the road, despite the symbols of death rising within sight like reminders of the futility of the journey itself, this wanderer continues his work, following his path. He is a wayfarer resolute in his purpose, a purpose defined from the beginning — even if that purpose is vague or hidden from the view of the viewer.
This painting is not meant to express the artist’s memory — because Trần Trung Tín never ceased living in those memories, never stopped searching a spiritual anchor for his artistic labor, even when his living conditions had changed. Now that he has come to a peaceful rest at the end of his journey — no longer stirred by the need to encourage himself to keep living and creating, no longer needing to remind himself to “keep going” — this painting, like many of his works, still holds for us that trembling reminder , that deep inner disturbance he carried during his lifetime. And without needing to decode such an clearly expressed message, we can now appreciate his work not in the light of hope as he once longed for, but in the light of empathy, and the faith in the immortality of art.
Trần Hậu Tuấn- tháng 8/2025
Viết cho triển lãm và sách
“𝐓𝐫𝐚̂̀𝐧 𝐓𝐫𝐮𝐧𝐠 𝐓𝐢́𝐧- 𝐍𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐥𝐮̛̃ 𝐤𝐡𝐚́𝐜𝐡 𝐜𝐨̂ đ𝐨̛𝐧”