21/03/2026
Có những điều… không thể nói bằng lời.
Chỉ có thể chạm vào – bằng màu sắc, bằng sự im lặng.
Một buổi vẽ, nhưng mỗi người lại đi một hành trình rất riêng…
Có người bắt đầu bằng những chuyển động mạnh mẽ bên trong – như một vòng xoáy đi qua chính mình để chạm vào lõi thật.
Mặc dù có nhiều suy nghĩ và cảm xúc chưa hoàn toàn ổn định, nhưng bên trong có một lỗ rất rõ: muốn sống thật, muốn chữa lành, muốn đi tiếp qua bóng tối - không né tránh mà học cách bước qua.
(Bạn đặt tên cho tác phẩm là Sự Khởi đầu cho Cái Đẹp)
Có người buông xuống – để màu sắc tự chảy, để cảm xúc không còn bị gọi tên.
Đây là tranh của người “đang ở” chứ không còn “cố trở thành” nữa. Đây là dấu hiệu của “cái tôi” đang mềm lại - không cần khẳng định bản thân, có xu hướng kết nối với tự nhiên và bên trong một cách rất bản năng.
(Như nghĩa đen và nghĩa bóng của tên tác phẩm là Tự nhiên)
Và có người, sau tất cả, đứng lại – nhẹ nhàng, vững vàng, nhận ra một “trục” rất riêng của mình. Không phải vẽ để trang trí mà là vẽ như một điểm neo. Không còn chỉ là buông mà buông có ý thức. Đây là tranh của người đang “đứng vào chính mình”, không còn tìm kiếm bên ngoài nữa.
(Tác phẩm: Chiều Trong)
⸻
Mặc dù tất cả khi bắt đầu đều bối rối “không biết vẽ cái gì, như thế nào…”
Không có đúng sai.
Không có đẹp – xấu.
Chỉ có những khoảnh khắc… mỗi người thật sự ở lại với mình.
🌿
Cảm ơn những tâm hồn đã có mặt hôm nay.
Mỗi bức tranh không chỉ là một tác phẩm, mà là một dấu chạm rất thật trên hành trình trở về bên trong.
Mặc dù đây chỉ là điểm mở đầu cho “lớp sương mù” dần được bóc tách nhẹ nhàng, từng lớp để không thương tổn nào xảy ra.
Hẹn gặp các bạn ở một phiên bản khác trong “hành trình tự tại” phía trước mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn.